Thoạt nghe, mọi người khó có thể tin được rằng một chàng trai xuất phát điểm là gã sinh viên với hai bàn tay trắng làm thế nào để trở thành triệu phú ở tuổi 29. Vậy hãy dành chút thời gian để đọc câu chuyện về cuộc đời của tôi nhé.

Tôi là H.N (29 tuổi) là tổng giám đốc của chuỗi cửa hàng trang sức đá quý nổi tiếng, xin lỗi vì không tiện tiết lộ tên của thương hiệu vì sẽ ảnh hưởng đến đời tư và việc kinh doanh của công ty. Tuy là một doanh nhân nhưng tôi khá thích viết lách, chia sẻ những câu chuyện, triết lý trong cuộc sống. Đây cũng là lần đầu tiên tôi tự thuật về cuộc đời của mình vì khá nhiều bạn bè, đối tác, nhà báo,…rất tò mò về chủ đề: “Bí quyết thành công của tôi là gì?”

ĐẶT HÀNG TẠI ĐÂY

Muốn trả lời câu hỏi này thì có lẽ phải quay ngược lại khoảng thời gian tôi 19 tuổi, lúc đó tôi là chỉ là một câu thanh niên nhỏ thó, đen nhẻm, học hành chả ra sao, chỉ đậu vào trung cấp với số điểm lẹt đẹt. Nhà tôi ở một vùng quê nghèo, đất đai cằn cỗi, nhà tranh vách đất, quanh năm làm nông,…bố mẹ tôi sinh được 4 người con, là đứa con trai duy nhất trong gia đình nên niềm hy vọng đặt cả vào tôi. Ước mơ của tôi là nhà thẩm định đá quý vì đây là nghề gia truyền của dòng họ từ một vài thế kỷ trước, bị mai một dần do chiến tranh và thời gian. Tôi cũng có một niềm đam mê đặc biệt mãnh liệt với trang sức đá quý. Vất vả lắm gia đình mới nuôi tôi thi đỗ vào trung cấp cho lên thành phố học hành, hồi ấy trong suy nghĩ của tôi “có tiền là có tất cả, tôi cần tiền” nên tôi lao đi kiếm việc làm thêm để thực hiện ước mơ. Thường thường ban ngày đi học, chiều đến tôi làm bưng bê phục vụ, tối lại thành shipper cho đến tận khuya. Vì làm việc đến 2-3 giờ sáng nên trên lớp tôi rất hay ngủ gật, không chú tâm vào bài giảng, thường xuyên cô giáo rày la dọa lưu ban không cho ra trường. Con trai tính cách lại bồng bột, bất cần, lời dọa thế làm sao có sức nặng khiến tôi sợ.

Cuộc sống sinh viên của tôi tiếp diễn theo vòng tuần hoàn ngày đi học tối đi làm như thế suốt 2 năm ròng, số tiền ít ỏi tôi kiếm được đã đổi lại là tấm bằng tốt nghiệp loại yếu kém, tôi liền giấu bố mẹ. Ra trường, vì thấy lao động phổ thông vất vả, lương ba cọc ba đồng, tôi nảy sinh tham vọng làm nhân viên bán vàng bạc trang sức, khao khát được đắm chìm trong trong sự đẹp đẽ của chúng, thỏa sức thực hiện ước mơ. Nhưng dĩ nhiên, nộp hồ sơ xin vào đâu cũng bị họ trả lại ngay từ vòng đầu tiên, không kinh nghiệm ai dám nhận.

Chấp nhận sự thật bản thân mình kém cỏi, tôi quay trở về con đường kiếm sống làm thuê: bán bánh, rửa bát, phục vụ, công nhân vệ sinh, phụ hồ,…vài tháng lại chuyển một nghề. Tưởng mình dạn dày kinh nghiệm là thế mà tôi đã từng bị lừa trở thành “đồ chơi” cho mấy lão tây có sở thích quái gở khi đang làm phục vụ cho quán karaoke. Lão quản lý chỗ tôi từng làm việc đã đánh thuốc mê và nhốt tôi vào trong một căn phòng kín, tôi lơ mơ tỉnh dậy khi nghe thấy người trò chuyện nhưng người mềm nhũn không thể cử động hay phản kháng. Trong trí nhớ của tôi vẫn nhớ mồn một cái cảm giác ghê tởm của lão ta sờ soạng người mình, tôi mê man như người bị bóng đè, sợ hãi gần như đến ngộp thở. Sau đêm đó, tôi trốn chạy mà không màng đến một đồng tiền lương rẻ mạt nào. Tôi nhốt mình trong phòng trọ suốt 1 tháng, gần như là trầm cảm, lúc thì ngồi đờ đẫn thất thần, lúc thì mở nhạc xập xình la hét như một thằng điên, đôi mắt thâm cuồng, người gầy trơ ra như một cái xác không hồn. Có lẽ đây sẽ là dấu chấm hết khép lại cuộc đời tăm tối của tôi…

Rồi một ngày đứa bạn thân của tôi xuất hiện, nó phá cửa xông vào, khóc và ôm tôi vào lòng, nó không nói gì, được một lúc nó xốc mạnh tôi dậy vào đưa đến một ngôi chùa thanh tịnh nằm ở vùng ngoại ô thành phố, vừa đi nó vừa bảo “đây là nơi tao được cứu sống và nuôi nấng, mày hãy ở lại đây tu, thầy trụ trì sẽ giúp mày”.

Một tháng tu ở chùa là quãng thời gian yên bình và thanh thản nhất trong cuộc đời tôi từ trước đến nay. Trụ trì ở đây là người có tướng của Đức Phật, ngũ quan hài hòa, tai to, lông mày cong dài, da dẻ hồng hào trắng trẻo, nụ cười hiền và giọng nói vang, trong suốt. Thầy dạy tôi rất nhiều về giáo lý cuộc sống và trước khi hết khóa tu thầy tặng tôi một chiếc vòng mạ vàng, dặn dò tôi là người có duyên với cửa Phật, đây là món quà mà Đức Phật ban cho tôi giúp tôi vượt qua mọi thử thách, hãy tin vào bản thân mình và chờ ngày đổi đời. Đây có lẽ là bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời tôi dẫn dắt tôi bước sang một trang khác của cuộc đời – một cuộc đời giàu sang, sung túc, an lành và hạnh phúc.

ĐẶT HÀNG TẠI ĐÂY

Chiếc vòng làm từ titan mạ vàng, sáng loáng, trên mặt vòng có trạm khắc hình hoa sen và bản kinh dịch dài rất thu hút, mãi sau này tìm hiểu tôi mới biết nó có tên gọi là Vòng Chú Đại Bi. Tôi trân quý chiếc vòng như một bảo vật vì thực sự đây là tài sản có giá trị nhất trên người, đêm đêm tôi duy trì thói quen xoay vòng và niệm phật thành tâm, không có tà niệm cầu vinh hoa phú quý hay gì nhé. Một tháng sau vận may ồ ạt tìm đến khiến tôi bất ngờ, đầu tiên là gặp được bậc thầy trong làng trạm khắc đá quý thu nhận làm trò, dạy nghề, nuôi ăn sau một lần tình cờ thấy tôi giúp một người phụ nữ nước ngoài suýt mua phải trang sức giả với giá “trên trời”.

Chỉ sau 2 năm được dìu dắt tôi đã được thầy rất tín nhiệm, cho làm nhân viên bán hàng rồi quản lý và bổ nhiệm làm giám đốc chi nhánh. Hiện tại tôi là cổ đông lớn nhất, tiếp quản lại toàn bộ tổng công ty đá quý, doanh thu mỗi tháng lên tới vài nghìn tỷ, ngoài trang sức tôi còn lấn sang bất động sản và kinh doanh cửa hàng đồ ăn. Gia đình tôi cũng chuyển hẳn lên thành phố sống cùng, tạo cả công ăn việc làm cho vợ chồng anh chị tôi nữa. Hàng tháng cứ đến ngày mùng 1 âm, tôi và bố mẹ quay lại ngôi chùa nơi tôi đã từng tu trước đây thắp hương cảm ơn sư trụ trì, làm công ích, trông cây, tu sửa lại cho khang trang. Tôi cũng thường xuyên đi làm từ thiện ở quê nhà, giúp đỡ những người có bị bệnh hiểm nghèo, hoàn cảnh khó khăn, trẻ em cơ nhỡ, cụ già không nơi nương tựa,…

Đến đây tôi xin trả lời câu hỏi bí quyết thành công của tôi là gì? Đó chính là may mắn do bùa hộ mệnh mang lại. Bạn có tài có tâm nhưng không có may mắn thì nghiệt ngã cuộc sống cũng dìm chết thôi. Tôi tiết lộ điều này vì mong muốn nhiều số phận đen đủi, gặp khó khăn trong cuộc sống đang đọc bài chia sẻ này sẽ tìm lại được hy vọng trong cuộc sống, đừng bi quan, trách đời, trách phận, trách bản thân. Điều bạn nên làm là gì, hãy tự trang bị ngay cho mình chiếc Vòng Chú Đại Bi bằng việc đặt mua tại cửa hàng phong thủy lâu đời có tiếng tại đây, chỉ duy nhất nơi này bán hàng thật, không thể tìm mua ở các cửa hàng trang sức đá quý hay bình dân, rất dễ mua phải hàng giả. Cảm ơn các bạn đã đọc hết dòng tâm sự này của tôi.

ĐẶT HÀNG TẠI ĐÂY

 

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Name *